Looking at them, I see a shroud
over their minds, in their psyches
around their lives, immutable
perfectly formed: a custom niche
tailored, fitted, so warm and safe
Who can point out the fallacy?
They tiptoe through their careful lives
Arriving safely at their deaths
with trusting smiles, like worker ants…
then they are gone, and all for what?
Ephemeral, their lives snuffed out
by dint of time; in slavery
they cannot see – and then at last,
when death arrives, do they suspect
although too late, what could have been?
Society: an evil hive
to sacrifice its very flesh
and serve itself; those human cells
their trusting minds, smiling faces
gazing upward, awaiting death.
Weep for yourself and not for them.
Their apathy, their faith and hope
become your death – for in their trust
of shining lies they abrogate
all sense of self – their doom is yours.
Can you see it? Understand it?
How angry does it make you feel?
Your immortality destroyed
by faith and hope and baseless trust,
pernicious methods of control.
The perpetrators dead and gone
their motivation lost to time
but blindly followed nonetheless
from hopeless birth in screaming pain
to futile death and nothingness.
Dan Sutton – 8/2/2010
Ta về thăm lại vườn thơ cũ
Vườn tím ngày nay đã khác rồi
Bạn cũ ngày nay đâu còn thấy
Chỉ còn kỉ niệm lúc xưa thôi
Bâng khuâng đọc lại mấy vần thơ
Chợt thấy như ta bỗng thẫn thờ
Thơ vẫn còn đây, người đã vắng
Để mình ta lại khóc trong mơ
Người cũ giờ đây vui ở đâu?
Trong ánh trăng tan, cạn chung sầu
Rượu buồn không uống cùng tri kỷ
Người buồn thì cảnh có vui đâu
Kẻ ở, người đi muôn dặm xa
Luẩn quẩn mình ta, kẻ không nhà
Thôi thì ngủ lại trong vườn tím
Đâu biết một ngày ai sẽ qua.
-vo danh
nhieu bai tho o day
http://phimviet247.com/online/index.php?act=library&CODE=showcat&id=2
Nửa đoạn đường trần tôi gặp em
Trời đang mưa chớp bỗng êm đềm
Đời nghe rạo rực ngàn xao động
Vũ trụ tưng bừng hoa nở đêm
Em đến từ đâu những cảnh xưa ?
Tâm tình sâu thẳm suốt trang thơ
Mùa thu em gởi vào trang chữ
Tôi bỗng lạc loài trong cõi mơ
Dòng chữ long lanh ánh nguyệt buồn
Lời thơ dào dạt nỗi niềm thương
Em đi tóc ngắn tôi ngồi lặng
Dĩ vãng hiện về cõi viễn phương
Buổi tối thẫn thờ với gió, trăng
Tên em tôi gọi rất âm thầm
Nụ cười che kín đôi dòng lệ
Em hỡi, đêm về lạnh gối chăn.
Nửa đời sương điểm mái đầu xanh
Dâu bể vùi sâu giấc mộng lành
Em đến êm như làn nắng mới
Xuân tình chớm nụ rất mong manh
Rồi đây trong những giấc hoa niên
Ta dẫn nhau đi bỏ xứ phiền
Trang điểm ân tình hồng cõi mộng
Đôi lòng phơi phới giấc mơ tiên
Năm ngón bàn tay toả dạ hương
Gặp em một tối thật hoang đường
Dìu nhau trên nẻo đường năm cũ
Tuổi mộng quay về. Em cũng thương !
Ánh mắt lặng buồn nét ca dao
Trăng tàn u uẩn giữa nghìn sao
Em đi nếp áo gầy như liễu
Tôi đứng vời trông, bỗng nghẹn ngào
Tôi sẽ đi về với cảnh xưa
Buồn như tuổi dại thuở hoang sơ
Phương xa tóc ngắn sầu cô quạnh
Em nhớ gì không? — Đêm đã khuya!
–Bạch-Loan