Sương rơi
by Nguyễn Vỹ
(1935)
~*~
Sương rơi
Nng trĩu
Trên cành
ơng liễu
Nhưng hơi
Gió bấc
Lnh lùng
Ht hiu
Thấm vào
Em ơi
Trong ḷng
Hạt sương
Thành mt
Vết thương
Rồi hạt
Sương trong
Tan tác
Trong ḷng
T tơi
Em ơi !
Từng giọt
Thánh thót
Từng giọt
Đu tàn
Trên nấm
Mồ hoang !…
Rơi sương
Cành dương
Liễu ngă
Gió mưa
Tơi tả
Tng giọt,
Tng git.
Tơi bời
Mưa rơi,
Gió rơi,
Lá rơi,
Em ơi !


I found a special love with this poem. It’s not just the content describing about the “Falling dew or Tears” but it’s also about the choice of words used by the poet, which articulates its meaning and art form.

X
ó
a

L

T

M
i

Xóa Lệ Từ Mi
~*~
Em chớ vội nói lên lời tạ lỗi
đối với anh, em đâu có lỗi gì
anh chỉ trách sao ḿnh quá ngu si
duyên t́nh chưa nở, đă mơ mọng tình


Anh sẽ chọn yêu em trong thầm kín
trong khói tinh, vô vọng của ước mơ
nhờ thinh lặng lắng dịu trong khoảng nhớ
để con tim trôn giấu những nỗi đâu


Lời buồn nào chẳng mang lại thảm sầu
khi cầu mong như trở thành tuyệt tự
và ân tình trao tặng đă khước từ
biết! anh chọn yêu em trong thầm kín


Xin em chớ nói lên lời tạ lỗi
đối với em, anh phải lẽ có tội…?
đă trao em một điều thật khó sử
tình sự này xin xóa lệ từ mi

~by Kevin Le
Painting: Lady in purple dress (do duy tuan)


Anh chớ vội trách ḿnh “quá ngu si”
Trong lưới t́nh không ai người mang tội
Khi tim đă yêu chẳng mấy ai chống nổi
Sự thèm thuồng khao khát được hồi âm…

Và em hiểu anh yêu trong thầm kín
Nhưng tim nay đă trót lẽ cùng ai
Nên đành chịu khướt lời anh chân ư
Trong khói t́nh, vô vọng của ước mơ…
~
saigonese

ĐI QUA
~*~
Qua lòng thương một nhánh sông
Qua sông hiểu một mảnh lòng thủy chung
Qua đêm thấy cơi vô cùng
Qua vô cùng thấy muôn trùng biển dâu
Tiệc tàn trơ một nỗi đau
Vết thương khép miệng nghe sầu dưới da
Qua t́nh nhớ một nụ hoa
Vỡ trong tim tự ngày ta yêu người
Qua tim nhớ một nụ cười
Qua môi cười thấy hoa rơi xuống đời
Qua đời thương chỗ xưa ngồi
Cỏ cây xanh lá xanh trời viễn mơ
Qua mơ viết lại bài thơ
Qua thơ thị hiện bến bờ hóa sinh
Qua ta lại thấy qua ḿnh
Thể thân gom lại một h́nh bóng thôi
Qua em tôi bắt gặp tôi
Loay hoay giữ giọt nước trôi dưới cầu
Qua cầu đếm nhịp đo sầu
Về đâu thuyền hỡi giang đầu ngóng trông
Qua lòng thương một nhánh sông…

TẶNG EM
~*~
Tặng em một cuộc t́nh,
Hẹn nhau từ kiếp trước,
Đá ngh́n năm xanh mướt,
Ngọc trong Anh sáng ngờị

Tặng em một cuộc đời,
Qua muôn trùng sóng gió,
Đóa hồng xưa vẫn đỏ,
Măi thắm hoài, em ơi!

Trích từ “Cánh T́nh Qua Sông”
nhà thơ Nguyên Cẩn

Thắm thoát ngày qua xuân đến rồi
Mai vàng chớm nụ, sầu lẻ loi
Nơi đây, xuân về không áo mới
Xuân không tiếng cười nhạt bờ môi

Bao năm viễn xứ ḷng băng giá
Xuân về như một áng mây xa
Chợt đến rồi đi ai nuối tiếc,
Nhặt lấy nhớ thương kiếp xa nhà

Thinh không đánh thức trời thơ mộng
Xuân về tô đểm , chỉ ước mong
Xuân yêu khoe khắc t́nh quê mẹ
Đời ta lưu lạc chỉ là không……..

Xuân ơi, xuân buồn thiếu sắc thắm
Xứ lạ quê người xuân lặng câm
Ta giống nàng xuân tim như chết
Một cơi vô h́nh, xa vạn dặm…

Cứ thế đă mấy mùa xuân trôi
Tha phương, đất lạnh chỉ sầu thôi
Dăm ba tiếng pháo vui ngày tết
Mai vàng hé nở chắc ǵ vui?

DH 01/17/07

Tinh Mẹ Tri Ân
~*~
Xuân bao nhiêu tuổi xuân già
Mẹ tôi thêm tuổi chỉ già như xuân
Mẹ là quí ngọc nàng xuân
Trong con mẹ vẫn là xuân mọi ngày

Tuy con xa mẹ xuân này
Nhưng con xin hứa gần đây sẽ về
Vi nhà mẹ đó là quê
Cho con ấp ủ tuổi thơ một thời

Một thời bếp lửa nun khôi
Nuôi con trong giọt mồ hôi mẹ cày
Thay ngày xuân lại về đây
Cám ơn nghĩa mẹ sinh thành ra con

Thầm rằng tuổi trẻ con son
Những lời mẹ dạy một l
òng măi ghi
Ngày kia mẹ trong an nghĩ
Tinh thương mẹ hiền nguyện đời tri ân
Cali_Xuân ’07
~by Kevin Le

Biển Đơn Chiều
~*~
Mỗi khi trời lẽ bóng
thấy mình đứng lặng câm
bên biển chiều mênh mông
gió hiu hiu thổi nhẹ

Đôi hàng dừa lặng lẽ
vương ḿnh dưới hoàng hôn
lặng nghe tiếng sống c̣òn
của phút đời trầm lắng

Trong khung trời xa lắm
chim nhạn bay tìm đàn
như ta kẻ lang thang
sống đời vô cư định

Và con thuyền vượt sóng
kể phận người long đong
trên biển đời vô tận
trôi xa bờ biển đông.
~cali, by Kevin Le