Le Kevin dot com

photographic-poetic-musical horizon

Browsing Posts in Poetry Collections

Một mai cha sẽ trở thành lú lẫn
Tay chân run, không đi đứng vững vàng
Lùa miếng cơm rơi rớt đổ trên bàn
Nhai trêu trạo, răng chiếc còn chiếc mất
Càng về già, người hóa thành trẻ nít
Cha vụng về trong mọi chuyện con ơi!
Lúc còn nhỏ con cũng như vậy thôi
Cha đút mớm cho con từng chén bột
Con phá phách, bột hây đầy mặt đất
Cha xoắn tay thu dọn những đốm rơi
Chà dìu con đi bước một bước hai
Con trợt té Cha xuyt xoa đỡ lấy
Một vết đỏ làm mẹ con giận lẩy
Trách sao cha vô ý làm con đau
Mới một tuổi, con có đứa em sau
Nên mỗi tối cha nằm kề con ngủ
Rồi tù đó, quen hơi cha ấp ủ
Vắng Cha…con đòi mẹ gọi cha về
Một thoáng đời qua nhiều nỗi nhiêu khê
Nay cha sắp trở thành người bất khiển
Cho dù thế nào trong cơn thay chuyển
Hãy cho cha kề cận ở gần con
Ở xứ này cứ theo lệ bàng quan
Cứ bỏ mặc người già nơi viện lão
Vắng bóng người và tiếng của người thân
Vắng tiếng trẻ thơ và hơi ấm ân cần
Cha sẽ chết với cơn buồn ray rức
Óc lú lẫn nhưng có khi chợt thức
Tai vẫn nghe hồn nhớ chuyện năm xưa
Hãy để cha nằm lặn lẽ góc nhà
Cho hạnh phúc chảy vào hồn già cỗi
Rồi một ngày hơi thở cha tắt vội
Hỏa táng cha, dem chút mim tro về
Có dịp nào con trở lại đất quê
Chôn hỏa cốt bên mộ phần gia tộc
Hồn cha se thỏa loàng mong ước
Về đất xưa quyện hương khói làng xưa

Chiểu mùa đó tưởng không còn gặp lại
Lần cuối cùng hai đứa lặng nhìn nhau
Có bao giờ em hiểu được anh đau
Tình ngang trái và những lời gian dối

Trong tay nhau nhiều lần anh tự hỏi
Ái khanh ơi! Em còn nhớ chăng em
Bình minh hồng và những buổi chiều êm
Chuyện chúng mình và bao nhiêu kỷ niệm

Hoa không đợi mà tinh cờ bướm đến
Minh yêu như chưa từng có bao giờ
Em về rồi, anh ở lại bơ vơ
Và bỗng thấy muốn giận hờn em mãi

Chiều mưa đó tưởng không còn gặp lại
Nào ngờ đâu trên thành phố cao nguyên
Đang âm thầm đếm bước dưới trời đêm
Anh bỗng thấy dáng người xưa thấp thoáng

Mái tóc đó bồng bềnh che vầng trán
Nét môi cười và cặp mắt nai tơ
Anh tưởng mình như đang sống trong mơ
Và thăm hỏi hay chỉ là hư ảnh

Ai thoạt gặp đã vội vàng lẫn tránh
Trong mưa bay anh thơ thẩn ra về
Mi-mô-sa tràn ngập lối anh đi
Hoa hay chính mình đang tan nát?

Tết tha hương nhớ mùa xuân Đà lạt
Lòng bâng khuâng thương người cũ năm nào
Tình tưỡng phai theo ngàn cánh anh đào
Bỗng giây phút lại thấm hồng nỗi nhớ

Tiếng mưa như giọng ai hoài nức nở
Lần cuối cùng rồi mãi mãi và mãi mãi chia xa
Cho hồn anh nổi bão táp phong ba
Thương từng hạt mưa buồn trong kỷ niệm.

~~Nhât Tuấn (sưu tầm)

HÃY ĐỂ ANH ĐI
~*~
Nay anh không về, đừng buồn nhé nghe em
Hãy cứ coi như anh đi làm trả nợ
Nợ của Vua Hùng, nợ từ tiên tổ
Cho chúng mình non nước Việt hôm nay.
Có gì đâu, anh đi vắng một ngày
Hay thêm nữa, làm sao mà sợ hãi
Anh tắm gội, cạo râu, thay đồ mới
Nhỡ có bề gì, đỡ vất vả cho em.
Tiền không sao, còn đồng đội thân quen
Anh ở nơi đâu, bạn cũng tìm ra được
Có kết tội, tội anh là yêu nước
Chẳng bạo tàn nào ngăn cản được em ơi.
Đừng cho anh nói gở, ngắt ngang lời
Thời buổi nhiễu nhương, điều chi mà không thể
Anh “về muộn” mấy lần, dẫu em lo như thế
Thêm một lần thì cũng có sao đâu.
Cả một thời tuổi trẻ đã qua mau
Lo trấn ải, quên rằng mình bạc tóc
Giờ lại lũ giặc quen từ phương Bắc
Hãy để anh đi, còn chút sức cuối cùng.
~~Nguyễn Tường Thụy
Viết trước khi đi biểu tình chống TQ 1/7/2012

Hình tam giác muôn đời
~*~

Trên con đường tôi đi, có hai người đã tới:
Một người rất yêu tôi, còn tôi yêu người khác.

Người sống trong khao khát trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ trước cửa lòng khép chặt.

Người cho tôi hạnh phúc luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời không được gì đền đáp.

Người bắt máu tôi hát tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường bóp mộng lòng tôi nát

Hai người đó trên đường, phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần, họ được trùng làm một.
~~Tove Ditlevsen (Hồng Thanh Quang dịch)

Tôi yêu em

Chẳng biết tự khi nào tôi đã yêu em
Yêu tha thiết tự buổi đầu gặp gỡ
Lúc xa cách trong lòng xao xuyến nhớ
Mang dáng hình em gửi giữa cơn mơ.

Vẫn biết rằng em chẳng phải của riêng tôi
Nên tôi giấu một nỗi buồn thầm lặng
Và mỗi lần ban đêm mình thức trắng
Tiếng thở dài trăn trở về nhau.

Yêu da diết yêu chân thành là thế
Tự trái tim tôi sẽ nguyện suốt đời
Em không đến cho hồn tôi sóng lặng
Tình đơn phương tình vẫn dạt dào.

Vắng em rồi tôi mới hiểu vì sao
Lòng lạnh giá giữa cuộc đời gió lộng
Chẳng thể trách tình em không rộng mở
Mà trách mình không dám ngỏ cùng em.

Tình yêu đến cuộc tình cay đắng
Người không yêu tôi vẫn rất yêu người
Và dẫu rằng chỉ đến thế mà thôi
Vẫn trân trọng giữa nỗi niềm xa vắng
Bởi đơn giản tình yêu tôi là nắng
Soi vào em một nửa trái tim mình.

Những cơn bão xiêu đêm.
Những cơn bão dịu dàng.
Những ga lá nhắc nửa đời lỗi hẹn.
Gió hấp hổi suốt một thời của biển
Có bao giờ biết lặng trước mùa thu.

Em! đang nghĩ gì khi anh ôm bàn tay?
Đôi mắt muộn, ngóng vì sao lẻ!
Em đừng bâng khuâng điều xa xôi quá
Một cơn mau cũng tạo nên mùa
Bởi ta đến bên nhau đâu phải từ sóng mắt
Mà bởi lòng lắng lại mới thành nhau.

Và điều không dễ mất trong nhau
Như cuối nắng còn trăng lưu bóng nắng
Ta thấm qua nhau những niềm chưa hết nỗi…
Đôi mắt muộn, ngôi sao bay chớp vội
Em ủ cánh buồm, câu ước, sao băng.

Khi anh lắng nghe tiếng trái tim em
Nghe khoảng lặng nửa đời anh, chợt đập
Nghe bao điều riêng đau, ta không kể
Bởi một điều trong nhịp nhịp đồng rung.
Là điều chẳng dễ gọi thành tên

Nước mắt vẫn không mầu,
khi lăn qua nỗi đau và hạnh phúc.
Đôi mắt muộn, một vì sao rụng
Giọt nước mắt này anh muốn gọi thành tên.

Trời rộng đất dài ta đến tìm nhau
Đất trời gọn trong làn hơi nhau thở.
Em nhận nhé nửa đời chưa hết gió
Để cánh buồm… câu ước, sao băng…