Le Kevin dot com

photographic-poetic-musical horizon
Khung Trời Lặng Tím
~*~
Tôi không yêu để khung trời lặng tím
Như vệt sầu khoảng khoát trốn không gian
Bây lơ đăng nhưng không màng hương lối
Kiếp lầm than mãi mang lại bụi tàn
-
Tôi khẽ trách sao trời u buồn thế
Để mây mù che lối bước quanh em
Em từ chối hay tôi từng lạc lối?
Mà yêu đương gợi chỉ mỗi sầu vương
-
Mộng dâng cao như tiếng chuông chiều đổ
Vang run động tiếng gọi của con tim
Tưỡng thời gian sẽ mang lại nỗi niềm
Ai vô tình cắt đứt sợi dây chuông?
-
Tôi không yêu để khung trời lặng tím
Một khung trời buồn chỉ măi riêng tôi
Trong bóng tối tôi ôm sầu ký  ức
Nhờ dòng thơ phơi đi chút lệ than.

~by Kevin Le (sunday buồn)

Ta ủ tình Em, mây ủ mưa!
~*~
Ta gọi em nay giọng đă khan
Tiếng kêu như gió thét trên ngàn
Chỉ nghe vọng lại bên khe núi
Tiếng gọi đau thương giọt lệ tràn

Ta gọi em, này hỡi cố nhân !
Sao c̣n ch́m đắm giữa hồng trần
Lời ta kêu gọi bay theo gió
Nhắn nhủ ai kia dừng bước chân

Ta gọi em từ chốn núi non
Ngẩn ngơ ôm lấy trái tim ṃn
Tiếng vang như khắc vào bờ đá
Ta gọi tình ta tiếng nỉ non

Ta gọi em về đêm mộng xưa
Nghe giun dế khóc buổi giao mùa
Nghe tình trăn trở ngoài song vắng
Ta ủ tình em, mây ủ mưa

Miên Du Đàlạt
(CA 07/12/05)
more poem ->

Em thỏ thẻ
ngỏ anh điều mơ ước
Anh ngơ ngác
nh́n ḍng suối đá tuôn
“anh mơ được
một tâm hồn cơi đá”
Em thắc mắc
giơ tay cầm vế đá
“lư lẽ nào
anh chọn sỏi đá ni”
Anh vơ lấy
lâng lâng đá vào ḷng
“hồn cơi đá
để tình không phôi pha”
Em quay mặt
môi cười khẽ ánh nước
“phần em ước
như một suối nước mơ”
Anh mỉm cười
trong vui đùa hứng hỡ
“ư này em
làm ướt hồn anh rồi”
Em thả nhẹ
vẽ đá trôi trên ngôi
“tình ta đẹp
cơi đá của suối mơ”
~by Kevin Le
Vế Đá | Tình Yêu
~*~

Cơi đá buồn
như suối tình lặng tuôn
Lệ suối nhoà
mang cơi đá thê lương


painting by Ai Lan

Sương rơi

No comments

Sương rơi
by Nguyễn Vỹ
(1935)
~*~
Sương rơi
Nng trĩu
Trên cành
ơng liễu
Nhưng hơi
Gió bấc
Lnh lùng
Ht hiu
Thấm vào
Em ơi
Trong ḷng
Hạt sương
Thành mt
Vết thương
Rồi hạt
Sương trong
Tan tác
Trong ḷng
T tơi
Em ơi !
Từng giọt
Thánh thót
Từng giọt
Đu tàn
Trên nấm
Mồ hoang !…
Rơi sương
Cành dương
Liễu ngă
Gió mưa
Tơi tả
Tng giọt,
Tng git.
Tơi bời
Mưa rơi,
Gió rơi,
Lá rơi,
Em ơi !


I found a special love with this poem. It’s not just the content describing about the “Falling dew or Tears” but it’s also about the choice of words used by the poet, which articulates its meaning and art form.

X
ó
a

L

T

M
i

Xóa Lệ Từ Mi
~*~
Em chớ vội nói lên lời tạ lỗi
đối với anh, em đâu có lỗi gì
anh chỉ trách sao ḿnh quá ngu si
duyên t́nh chưa nở, đă mơ mọng tình


Anh sẽ chọn yêu em trong thầm kín
trong khói tinh, vô vọng của ước mơ
nhờ thinh lặng lắng dịu trong khoảng nhớ
để con tim trôn giấu những nỗi đâu


Lời buồn nào chẳng mang lại thảm sầu
khi cầu mong như trở thành tuyệt tự
và ân tình trao tặng đă khước từ
biết! anh chọn yêu em trong thầm kín


Xin em chớ nói lên lời tạ lỗi
đối với em, anh phải lẽ có tội…?
đă trao em một điều thật khó sử
tình sự này xin xóa lệ từ mi

~by Kevin Le
Painting: Lady in purple dress (do duy tuan)


Anh chớ vội trách ḿnh “quá ngu si”
Trong lưới t́nh không ai người mang tội
Khi tim đă yêu chẳng mấy ai chống nổi
Sự thèm thuồng khao khát được hồi âm…

Và em hiểu anh yêu trong thầm kín
Nhưng tim nay đă trót lẽ cùng ai
Nên đành chịu khướt lời anh chân ư
Trong khói t́nh, vô vọng của ước mơ…
~
saigonese

ĐI QUA

No comments

ĐI QUA
~*~
Qua lòng thương một nhánh sông
Qua sông hiểu một mảnh lòng thủy chung
Qua đêm thấy cơi vô cùng
Qua vô cùng thấy muôn trùng biển dâu
Tiệc tàn trơ một nỗi đau
Vết thương khép miệng nghe sầu dưới da
Qua t́nh nhớ một nụ hoa
Vỡ trong tim tự ngày ta yêu người
Qua tim nhớ một nụ cười
Qua môi cười thấy hoa rơi xuống đời
Qua đời thương chỗ xưa ngồi
Cỏ cây xanh lá xanh trời viễn mơ
Qua mơ viết lại bài thơ
Qua thơ thị hiện bến bờ hóa sinh
Qua ta lại thấy qua ḿnh
Thể thân gom lại một h́nh bóng thôi
Qua em tôi bắt gặp tôi
Loay hoay giữ giọt nước trôi dưới cầu
Qua cầu đếm nhịp đo sầu
Về đâu thuyền hỡi giang đầu ngóng trông
Qua lòng thương một nhánh sông…

TẶNG EM
~*~
Tặng em một cuộc t́nh,
Hẹn nhau từ kiếp trước,
Đá ngh́n năm xanh mướt,
Ngọc trong Anh sáng ngờị

Tặng em một cuộc đời,
Qua muôn trùng sóng gió,
Đóa hồng xưa vẫn đỏ,
Măi thắm hoài, em ơi!

Trích từ “Cánh T́nh Qua Sông”
nhà thơ Nguyên Cẩn