Biển Đơn Chiều
~*~
Mỗi khi trời lẽ bóng
thấy mình đứng lặng câm
bên biển chiều mênh mông
gió hiu hiu thổi nhẹ

Đôi hàng dừa lặng lẽ
vương ḿnh dưới hoàng hôn
lặng nghe tiếng sống c̣òn
của phút đời trầm lắng

Trong khung trời xa lắm
chim nhạn bay tìm đàn
như ta kẻ lang thang
sống đời vô cư định

Và con thuyền vượt sóng
kể phận người long đong
trên biển đời vô tận
trôi xa bờ biển đông.
~cali, by Kevin Le