Tagged: poem


Thao Thức Mùa Xuân

Buổi sớm mai đầu ngày cận Tết,
Nơi xứ người không có hơi xuân,
Mấy mươi năm tưởng chừng chấm hết,
Một mùa xuân đúng nghĩa trong tim ..



Dispassionate yet strangely compelled to persevere; one wonders where this is leading. Unsettling lack of endpoint, a purpose yet unknown; pressure inside: gravitational, dragging ever downward. One feels that hollow pull with no defining...



Looking at them, I see a shroud over their minds, in their psyches around their lives, immutable perfectly formed: a custom niche tailored, fitted, so warm and safe Who can point out the fallacy?...